Nuôi con cô đơn - Sự độc lập của cha mẹ và sự tự lập của con cái

22 October 2019
Nuôi con cô đơn - Sự độc lập của cha mẹ và sự tự lập của con cái

Kết quả ngày hôm sau vẫn tiếp tục các mẹ vào hỏi “hôm nay bài tập là gì vậy các bác”. Điệp khúc cũ lại được lặp lại? Ko mẹ nào nhớ lại xem hồi xưa mình đi học bố mẹ mình có chạy sang nhà hàng xóm hỏi xem có bài tập gì để nhắc mình học ko? Cũng ko ai hỏi xem tại sao mình nhắc nhở con thế mà con vẫn ko chịu tập trung nhớ bài tập cô giao về nhà là gì?

À vì mẹ đã lo hộ hết rồi. Con ko đc thử- sai – chịu trách nhiệm – sửa chữa. Nếu con ko nhớ bài tập gì, mẹ chỉ bảo con mở sách giáo khoa xem hôm nay học bài nào, làm bài tập đúng trang ấy, nếu mai ko đúng cô phạt con chịu trách nhiệm 1 lần sẽ tự nhớ rằng khi cô dặn bài tập về nhà phải nhớ/đánh dấu để về nhà làm. Chúng ta ngày xưa cũng quên, rồi dần dần hết quên vì bố mẹ chúng ta ít khi nhớ hộ chúng ta, lo thay chúng ta. Còn PH vẫn tiếp tục vi sợ con sai mà tìm cách lo trước cho con mọi nhẽ thì con mãi mãi ko thể trưởng thành đc. Chính những PH đó sau này sẽ kêu con em ko tự lập, ko biết làm việc nhà, ko tự học,... mà ko hiểu cái mầm là do chính mình gieo xuống trước.

2. Tâm lý nuôi con mình nhưng nhìn con xã hội khiến rất nhiều phụ huynh mệt mỏi chạy theo đám đông mà thực sự ko biết mình phải làm gì.

¾ số phụ huynh trong nhóm lớp con mình trước khi vào nhóm lớp ko hề cuống đâu các mẹ ạ. Nhưng vào nhóm lớp thấy các mẹ chụp ảnh vở con họ đẹp quá thế là cuống, thấy họ khoe bài toán con họ làm đã ở level khác thế là lo. Rồi vội vã muốn con học nhanh, tiến nhanh cho bằng bạn. Hôm nào sau mấy bài các mẹ chụp ảnh vở con để các mẹ khác xem bài tập gì cũng là một loạt các hồi đáp than thở “con em chữ xấu lắm”, “con em mãi ko nhớ chữ”....

Sự lo lắng đẩy chúng ta tới chỗ muốn giải quyết vấn đề nhanh. Càng muốn giải quyết vấn đề nhanh chúng ta càng thấy bực bội vì mọi thứ ko theo ý muốn. Cuối cùng học tập trở thành một cuộc chiến thay vì là một quá trình hạnh phúc để con cái chúng ta tìm thấy thứ chúng thích, tích lũy thứ chúng cần.

Tâm lý dạy con hướng ra bên ngoài còn khiến chúng ta thấy thiên hạ học gì thì cho con học đấy. Thấy con người khác giỏi cái gì thì lo lắng vì con mình nó ko giỏi thế. Cứ thế chúng ta rất dễ quên mất một việc tối quan trọng “con chúng ta cần/muốn/thích/có khả năng gì”. Chúng ta dạy con mình nhưng ko nhìn vào con mà nhìn vào những hình mẫu chắp vá ngoài xã hội để hướng tới. Rồi lại than thở nuôi con thời nay thật vất vả. Nếu bớt tham và ngoái ra bên ngoài bạn sẽ thấy nuôi con là một hành trình trưởng thành của cả chính bạn, đầy thử thách nhưng hạnh phúc.

3. Có muốn ngàn con đường đi đến đích, nhưng chỉ sợ xác định đích sai?

Các bạn có dịp tìm hiểu một số nhà khoa học, nghệ sĩ lớn của VIệt Nam đầu thế kỉ XX sẽ thấy có nhiều người chỉ học hết cấp 1, cấp 2 nhưng sau đó lại có thể trở thành những con người uyên bác và vĩ đại. Các bạn sẽ thấy bất ngờ vì khả năng tự học của họ. Có một lí do quan trọng đó là trường học ngày xưa, chương trình học ngày xưa khác bây giờ. Nhưng mình nghĩ cách giáo dục của gia đình, đề cao khuyến khích tự học, tự đọc cũng quan trọng ko kém.

Thế hệ ông cha chúng ta cha mẹ chắc ko lo từng chuyện bài vở của con cái như bây giờ. Thế hệ cha ông chúng ta cha mẹ ko coi việc giải một bài toán là việc cha mẹ phải làm cùng con. Trong một lần trao đổi có bạn bảo mình rằng bạn chỉ con từng bài cũng rất tốt, cũng là một cách đi tới đích, bạn còn kì công làm từng bảng hệ thống kiến thức cho con. Mình ko phản đối. Có thể bạn đúng nếu đích của bạn là “con bạn sẽ nắm vững được kiến thức ở trường, điểm sẽ cao”. Nhưng vẫn là cách làm ấy sẽ thành sai nếu đích của bạn là “con có năng lực, kiến thức để đáp ứng được 4 tiêu chí trụ cột của việc học mà UNSECO đã đề ra”. Đích gần có thể đúng nhưng có thể sẽ thành mâu thuẫn và hủy hoại cái đích xa hơn. Nếu muốn con có kĩ năng tự học cha mẹ cần là người HƯỚNG DẪN chứ ko nên là người LÀM CÙNG. Bạn có thể kê vai mình cho con nhảy bật lên cao hơn nhưng nếu bạn hạ rào xuống thấp để cho con dễ nhảy hoặc thậm chí nhảy thay con luôn thì con bạn làm thế nào để vượt được những rào cản tiếp theo. Con cũng ko hề biết sức mình bật được đến mức nào?

Mình vẫn luôn cho rằng nuôi con cần sự học hỏi cầu thị bằng cách tiếp thu từ cộng đồng những điều tốt đẹp. Chỉ là quá trình đó cần được làm song song với việc nhìn vào chính con để tìm đường đi cho đúng, sẵn sàng chịu được cô đơn để đi lối đi của riêng mình. Chúng ta nuôi con của mình ko nuôi một sản phẩm có công thức chung mà xã hội cài đặt.


Bài viết cùng chủ đề